01
Hơn thua so với chính mình
Hôm nay mình phải hơn mình hôm qua
Đăng Học
02
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
(thơ: Gibran, dịch: Ng Nhật Ánh )
03
Hạnh phúc là:
Có việc gì đó để làm
Có ai đó để yêu thương
Và có điều gì đó để hy vọng
Tuyết Nhung
04
Hãy sống và ước vọng
Để thấy đời mênh mông
Thuận Yến
05
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình
06
Thế sự thăng trầm bao tục lụy
Phong trần rũ áo nhẹ thinh không
07
Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người với người sống để yêu nhau
Tố Hữu
08
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
TCS
09
Lắng nghe để hiểu nhìn lại để thương
T.sư Nhất Hạnh
10
Ngày mai chẳng biết ra sao nữa
Mà có ra sao cũng chẳng sao
11
Đường tương lai gặp nhiều gian khó
Đừng nản lòng hãy gắng vượt qua
12
Dù bất cứ nơi đâu
Ở trong hoàn cảnh nào
An vui cùng hiện tại
Hạnh phúc mãi bên ta
13
Sống là khách qua đường
Chết là về cố hương
Trời đất là quán trọ
Bụi muôn đời xót thương
14
Yêu ghét ta chẳng bận lòng
An nhiên tự tại thong dong bên đời
15
Ngày sau nếu không là tôi nữa
Sỏi đá vô tri chắc cũng buồn
Đăng Học
16
Bởi kiếp sống biến ta thành gỗ mục
Ta vươn mình hóa kiếp Phong Lan
17
Cuộc đời sóng gió nuôi ta lớn
Bao lần thất bại dạy ta khôn
18
Bỗng nhiên ta gặp lại ta
Bồng bềnh trong cái gọi là nhân gian
Thái Thanh Nguyên
19
Điều chí thiện long lanh cùng cái đẹp
Mỗi ngày đời lắng đọng cả trăm năm
Phan Duy Nhân
20
So với cái mênh mông của vũ trụ
Thì nỗi buồn hạt bụi có ra chi
21
Thành công là một hành trình chứ không phải là điểm đến
22
Hạnh phúc lớn nhất của đời người là làm cho nhiều người được hạnh phúc
23
Đường trần ta lại rong chơi
Vui thêm bước nữa buồn thôi trở về
Hư Trúc
24
Kiến tạo gia phong tân cốt cách
Bảo tồn bản sắc cổ tinh hoa
25
Gia sản đẹp là một tên tuổi được tôn kính
26
Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất
Asuka
27
Được cái này sẽ mất cái kia
Gieo nhân gì thì gặt quả nấy
28
Phàm làm việc gì hãy nghĩ đến nhân quả và nghiệp báo
29
Học đi con học miệt mài
Ngày nay khó nhọc ngày mai huy hoàng
30
Ngọc bất trác bất thành khí
Nhân bất học bất tri lý
31
Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời
Tôn nữ Hỷ Khương
32
Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ say nhạc say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày
Tôn nữ Hỷ Khương
33
Đi trong cõi mộng ta đừng mộng
Đứng giữa đất trời chẳng ngóng trông
Ngồi đây soi bóng mình qua lại
Nằm ngủ mơ màng nhớ tánh không
34
Sống trong cõi mộng ta đừng mộng
Ở chốn vô thường ta vẫn thường
35
Trần gian vốn là mộng
Thực hư cũng là mộng
Say mộng hay tỉnh mộng
Đều là mộng mà thôi
Thanh Từ
36
Ngày mai mơ mộng làm chi
Sẽ tàn sẽ mất còn gì nữa đâu
37
Ngoảnh nhìn cuộc đời như giấc mộng
Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không
38
Đường về khép bóng trần gian
Lợi danh gói một hành trang vô thường
39
Phú quý vinh hoa như mộng ảo
Sắc tài danh lợi tựa phù du
40
Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ
Thong dong tự tại vậy mà vui
41
Đêm qua mộng lại thật gần
Đừng lay tôi nhé hồng trần mong manh
42
Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảnh khắc nhìn lên ngộ lẽ trời
43
Có gì mà lấy làm vui
Chỉ là một giấc mộng vùi trăm năm
44
Giã từ cõi mộng điêu linh
Tôi về buôn bán với mình phôi pha
Bùi Giáng
45
Một hôm mộng thấy:
+ Giàu sang tột đỉnh
+ Quyền cao chức trọng
+ Hạnh phúc tràn đầy.
Giật mình tỉnh giấc, ta vẫn là ta – Buồn
Một hôm mộng thấy:
+ Nợ nần bủa vây
+ Bệnh hoạn tật nguyền
+ Tai họa triền mien
Giật mình tỉnh giấc, ta vẫn là ta – Mừng
Một hôm mộng thấy… Kệ !
46
Ta về giữ mộng trinh nguyên
Bờ hun hút lạnh nắng xuyên hình hài
47
Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi
Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về
48
Thân như bóng chớp chiều tà
Cỏ cây hoa lá xuân qua rụng rời
Sá chi suy thịnh cuộc đời
Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành
Mãn Giác Thiền Sư
49
Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ
50
Cuộc lữ trăm năm kể cũng dài
Nhưng rồi không quá một lầm lay
Thiên thu là những gì khoảnh khắc
Chợt mất chợt còn như gió bay
51
Trăm năm tao ngộ một giờ
Tình thương vô tận bất ngờ tái sinh
52
Sông mười năm đã trở thành dâu bể
Thì cuộc đời ai dám hẹn trăm năm
Nguyễn Phi Nguyện
53
Hãy sống như đời núi
Để vươn tới những tầm cao
Hãy sống như đời sông
Để biết yêu thương nguồn cội
54
Muốn thành công phải trải qua thất bại
Trên đường đời có dại mới có khôn
55
Ngày sẽ hết và tôi không ở lại
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu
Tôi sẽ tiếc thương trần gian này mãi mãi
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu
Bùi Giáng
56
Trăm năm trước thì ta chưa gặp
Trăm năm sau biết có gặp không
Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau
57
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau
TCS
58
Ta nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời
TCS
59
Ngước lên cao để thấy mình còn thấp
Nhìn xuống thấp để thấy mình chưa cao
60
Khi tôi nằm xuống
Những gì tôi dùng đã mất
Những gì tôi để lại thì người khác dùng
Tôi chỉ đêm theo được những gì tôi đã cho
61
Nghe trong vần chuyển đất trời
Có ta hạt bụi giữa đời phù du
62
Ta cứ ngỡ đùa vui trong chốc lát
Ai có ngờ đùa mãi đến điêu linh
Bùi Giáng
63
Ta đi rừng biển say nhào
Ta về nhật nguyệt trên đầu ngón tay
64
Chảy luôn về nẻo luân hồi
Một ngàn năm trước có người có ta
65
Quán soi một chiếc lá rơi
Vô thường đắp đổi bao đời loanh quanh
66
Ngược dòng thế sự mà thư thái
Bão táp cuộc đời chẳng chuyển lay
67
Bóng trúc quét sân trần chẳng động
Vầng trăng xuyên biển nước không xao
68
Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường
TN Hỷ Khương
69
Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời
Vui chơi trong ý tình tao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời
TN Hỷ Khương
70
Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người
TN Hỷ Khương
71
Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao
Vui câu nhân nghĩa tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau
TN Hỷ Khương
72
Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý lẽ huyền vi
An nhiên tự tại lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ
TN Hỷ Khương
73
Mây đi ai biết bao giờ lại
Xa tắp chân trời dấu nhạn bay
Ánh lửa về đâu khi diêm tắt
Ai nghe tiếng vỗ một bàn tay
74
Thức dậy miệng mỉm cười
Hăm bốn giờ tinh khôi
Xin nguyện sống trọn vẹn
Mắt thương nhìn cuộc đời
TS Nhất Hạnh
75
Người về qua cửa phù vân
Nghiêng vai trút gánh phong trần bỏ đi